Phân nhỏ là chia đối tượng thành những phần độc lập, làm nó tháo lắp được, và tăng dần mức độ chia nhỏ. Càng chia nhỏ, hệ càng linh hoạt và dễ điều khiển cục bộ.
Ý tưởng cốt lõi: một khối liền có độ cứng và tính toàn vẹn cao nhưng rất kém linh hoạt. Khi tách khối đó thành nhiều phần độc lập, ta đánh đổi một phần tính toàn vẹn để lấy khả năng thay thế, vận chuyển và điều chỉnh từng phần riêng.
Ba mức độ vận dụng, tăng dần: (a) chia thành các phần độc lập; (b) làm cho đối tượng tháo lắp được; (c) tăng mức độ phân nhỏ tới giới hạn — chuyển sang dạng hạt, sợi, bột hoặc chất lỏng.
Dấu hiệu nên nghĩ tới nguyên tắc này: đối tượng quá lớn hoặc quá nặng để xử lý; hỏng một chỗ phải thay cả khối; cần thay đổi kích thước hoặc hình dạng theo tình huống sử dụng.
Giới hạn cần lưu ý: phân nhỏ làm tăng số mối ghép, kéo theo chi phí lắp ráp và nguy cơ rò rỉ hoặc lỏng lẻo tại các mối nối. Cần cân nhắc điểm dừng hợp lý.